Algo

Tuesday, July 19, 2005

Qua tang ngay 13 thang 7

........

Nơi nào đó

(Tặng Khoai )

Nơi nào đó, hoa thường xuân nở rộ
Qua hàng rào là đến thảo nguyên xanh
Gió đùa váy làm chân trần nhún nhảy
Em là em và anh bỗng là anh.

Kìa tia nắng đang làm điều kỳ diệu
Soi mắt này vào sâu đáy mắt kia
Khoảnh khắc nhẹ rưng, lòng chợt hiểu
Ta thuộc về nhau, chẳng thể xa lìa.

Nơi nào đó, chim hoạ mi đang hót
Tiếng ngọt ngào run rảy những nhành gai
Anh lặng lẽ gỡ buồn em xưa cũ
Chảy mau đi, ra biển rộng, sông dài.


Hoàng Yến
13-7-2005

Friday, July 08, 2005

Wow wow wow

....

Here is your horoscope
for Saturday, July 9:

You know that person who makes you absolutely crazy with their 'wrong' opinions? Why are you so riled up? And why do they look cuter every day? You know what they say -- opposites do attract!

WHYYYYYYYYYYYYYYYYYY???????????

Thursday, June 09, 2005


Nguoi yeu mui tet cua anh- La nguoi ma anh yeu nhat  Posted by Hello

Monday, May 23, 2005

Trời ơi là đau khổ :) (Test)

.

Hihih ngồi nghịch đổi template chẳng đọc đựoc tiếng Việt nữa, có lẽ phải edit lại hết rồi. Giải đen bằng cách đi trấn 10tê của Bờm :)

Wednesday, May 18, 2005

hết ngày dài lại đêm thâu

.

Chỗ nào là đầu? Chỗ nào là cuối? điểm nào là điểm khởi đầu lại? đêm đợi sáng, sáng mù mịt như đêm. Không trông được vào mình thì trông sao được vào ngày mai.

Bao giờ cây ngọc lan trổ đợt hoa mới. Thưa thớt mới có một cái nụ lẻ loi chẳng biết có thành hoa không...

Cánh tay này, bao giờ cảm thấy lại là của mình? Không thấy là da thịt, sao vẫn thấy đau?

Chong chong nhìn màn hình... mà chẳng thấy gì. Nhìn mà không thấy.

Miu nằm vạ vật trên sàn nhà, không ngủ mà cóc thèm quan tâm đến mọi sự xung quanh. Như nó là sướng hay khổ? Là do ý thức hay cảm giác?

Tuesday, May 17, 2005

Would you? ... don't :)

......


Tình yêu

Văn Đức dịch

Sa mạc Arizona trải ra trước mặt tôi tất cả vẻ đẹp của những tảng đá bị thời
gian và gió cát mài đến nhẵn bóng, những ốc đảo xinh xắn với những khóm cây xanh
rờn khiến tôi có cảm giác sảng khoái lạ thường. Niềm xúc động trước cảnh vật làm
tôi vô tình mắc phải một sai lầm lớn: Tôi đa say sưa kể lại cho vợ tôi nghe một
kỷ niệm của thời thơ ấu, câu chuyện về mối tình đầu của tôi, nếu có thể gọi như
vậy.
Hồi đó tôi vừa lên chín tuổi, và có một cô bạn gái tên là Valentine. Để chứng tỏ
"tình yêu" của tôi đối với "nàng", tôi đa làm một việc phi thường: Ăn một chiếc
giày của mình.
Thực ra, theo yêu cầu của cô bạn gái, tôi đa nuốt một bộ tem rất quý từ châu Phi
mà cha tôi đa âu yếm tặng tôi nhân dịp sinh nhật. Tôi đa ăn đến con bướm bé tí
ti...
Người đàn ông nào mà chả thích kể về những mối tình xa xưa của mình một cách
kiêu hanh không quên từng chi tiết nhỏ nhặt nhất. Tôi cũng chẳng đòi hỏi ai phải
tin nhưng quả thật là để làm vừa lòng Valentine, tôi đa gặm cả chiếc quạt giấy
Nhật Bản đẹp tuyệt vời, tôi đa nuốt hàng đống hạt anh đào mà cô bé ăn xong đa
nhè lên bàn tay bé xíu của tôi. Tôi đa có lần ăn cả ba con cá cảnh màu sắc sặc
sỡ mà chúng tôi ăn trộm ở bể cá của ông giáo sư âm nhạc...
"Người yêu" của tôi chưa đầy tám tuổi nhưng cũng đa có những nũng nịu đến khó
chiều. Cô bé chạy nhanh như một con sóc nhỏ giữa vườn hoa và chỉ một lúc sau
mang lại một chú ốc sên con. Trước cái nhìn van nài, khẩn khoản của cô bé, làm
sao tôi đành lòng từ chối. Tôi nhắm mắt lại và nuốt gọn cả chú ốc sên ấy.
ở lứa tuổi của chúng tôi, đấy có phải là tình yêu không nhỉ? Tôi chỉ thấy mến
Valentine bằng thứ tình cảm ngọt ngào kỳ lạ, khác hẳn tình cảm đối với thằng
Jean, thằng Pierre học cùng một lớp. Tôi cố gắng làm tất cả những gì để cô bạn
gái của tôi được vui lòng và không hề từ chối một ý muốn nào của cô bé.
Buồn nhất là những cố gắng của tôi không làm cô bé cảm động. "Thằng Jean đa ăn
tới 50 con ruồi theo ý muốn của tớ", có khi nó còn ăn nữa đấy, nếu như mẹ tớ
không gọi tớ vào nhà". Cô bé khoe với tôi như vậy.
Lại thằng Jean nữa. Tôi hơi bực. Tôi cũng có thể ăn 50 con ruồi đó chứ, nếu như
vì thế mà Valentine coi tôi là người bạn thân nhất.
Bỗng tôi rụt rè: - Tớ hôn cậu nhé.
- ừ, nhưng không được làm ướt má người ta cơ - Cô bé trả lời.
Thế là tôi bắt đầu ghé môi hôn cô bé, rất cẩn thận để khỏi dính nước bọt của
mình lên chiếc má thơm tho và bầu bĩnh. Tôi quỳ xuống bụi cây, hôn từng chiếc
một. Trong khi đó, Valentine quay chiếc vòng gỗ quanh ngón tay, ngoan ngoan:
- Bao nhiêu cái rồi? - Cô bé hỏi.
- Chín mươi bảy. Tớ hôn cậu một nghìn cái nhé.
- ừ, nhưng một nghìn là bao nhiêu?
- Tớ cũng chẳng biết. Tớ chưa học đếm đến một nghìn. Hôn tai được không?
- Cũng được. Nhưng nhanh lên cơ.
Tôi hôn tới tấp, thật nhanh. Có một cái gì ngọt lịm. Tim tôi đập rộn ràng.
Rồi tôi hôn Valentine lên mũi, lên trán, lên tóc, lên môi, ngày một nhanh hơn.
Sau đó tôi ngồi trên bai cỏ, tháo giày ra.
- Nếu cậu muốn tớ sẽ ăn hết chiếc giày này.
- Thật à? - Valentine mở tròn đôi mắt to và xanh biếc như nước biển. Trong đôi
mắt đẹp ấy, lấp lánh một niềm vui ngạc nhiên. Tôi chẳng mơ một điều gì khác nữa.
Tôi rút trong túi quần ra con dao nhỏ, cắt chiếc giày ra từng miếng con con...
- Cậu ăn sống à?
- Chứ sao nữa. Tôi trả lời một cách anh hùng. Tôi nuốt miếng đầu tiên rồi miếng
thứ hai... Nhìn đôi mắt cô bé đầy vẻ cảm phục, tôi cảm thấy mình là một chàng
trai thực sự. Tôi cắt một miếng lớn hơn, lại nuốt...
Đêm hôm ấy, tôi bị ốm, Mẹ tôi phải đưa tôi đi bệnh viện tẩy dạ dày. Người làm
sao biết được tôi đa thực hiện một chiến công phi thường để chứng minh tình yêu.
Tôi đa kể chuyện đấy cho vợ tôi nghe khi chúng tôi ngồi sát bên nhau, nhìn ra sa
mạc hoang vu của xứ Arizona. Không hiểu vì sao, đa 60 năm trôi qua, tự nhiên tôi
nhớ lại kỷ niệm ngộ nghĩnh của mối tình đầu rất trẻ thơ ấy.
Vợ tôi ngồi nghe yên lặng, nhưng đột nhiên tôi thấy trên nét mặt thoáng vẻ buồn
buồn, thất vọng. Rồi thay đổi một cách khó hiểu, tuy vợ tôi cố giấu và chẳng nói
với tôi một lời nào. Phải chăng tôi đa kể lại câu chuyện xa xưa ấy một cách quá
say sưa. Nhưng tôi cũng tin rằng qua gần 40 năm chung sống, chúng tôi đa hiểu
nhau nhiều.
Khi đôi mắt tôi bắt gặp cái nhìn của vợ, tôi bỗng đọc được trong đó sự hờn dỗi,
trách móc, đau khổ và cả ... những giọt lệ long lanh.
Mấy hôm sau, vợ tôi bị ốm. Tôi bước vào phòng. Vợ tôi quay ra nhìn, một cái nhìn
đầy thất vọng và buồn ba, rồi lặng lẽ quay lưng lại. Mớ tóc đa bạc trắng vương
trên gối.
Cả hai đứa con gái chúng tôi đều lấy chồng xa. Tôi bối rối không hiểu mình có
lỗi gì làm người vợ yêu thương phải buồn và ốm đến như vậy.
Một hôm, tôi bước vào phòng giữa lúc vợ tôi đang ngủ. Lá thư viết cho con gái
đặt trên gối còn ướt đẫm nước mắt. Tôi đọc một dòng chữ: "Cha con chưa bao giờ
yêu mẹ thực sự..."
Tôi chợt hiểu tất cả, ngồi xuống chiếc ghế bành, suy nghĩ. Ngoài kia, những cây
xương rồng gai nhọn hoắt như đâm vào trái tim tôi.
Bỗng nhiên, tôi đứng dậy, ra phố, tìm đến một hiệu giày.
- Tôi muốn mua một đôi giày nhỏ. Cho trẻ em chín tuổi.
- Vâng thưa cụ. Đôi này đẹp nhất đây.
Tôi mang đôi giày về nhà. Tôi xuống bếp, cho đôi giày vào luộc với nước. Tôi vớt
ra đĩa, thầm lặng đi vào phòng vợ.
Vợ tôi nhìn ra, vẫn lặng lẽ và buồn rầu. Tôi trịnh trọng đặt chiếc đĩa xuống.
Tôi cắt chiếc giày ra thành từng mảnh nhỏ và cho vào miệng nhai. Tôi nhìn vợ
tôi, lúng túng. Dạ dày tôi chẳng phải là dạ dày của cậu bé chín tuổi nữa rồi.
Nhưng kìa, đôi mắt vợ tôi sáng lên lạ thường: một vẻ hài lòng, sung sướng đến
cực điểm. Tôi nhắm mắt lại cố gắng nuốt.
Tôi cũng chẳng biết vợ tôi cầm lấy con dao từ bao giờ. Đến lúc tôi mở mắt ra thì
thấy vợ tôi cũng đang cầm chiếc giầy kia, cắn và nhai. Đôi mắt cũng giàn giụa
nước mắt và đang nhìn tôi mỉm cười, nụ cười chan chứa yêu thương. Chao ôi, đúng
là nụ cười của người đang yêu và được yêu. Chúng tôi nắm tay nhau yên lặng trong
khoảng không gian mờ sáng. Đa ở mùa thu của cuộc đời, chúng tôi bỗng cảm thấy
một niềm hạnh phúc tràn trề của tình yêu.
Trước mắt chúng tôi, chiếc đĩa sạch trơn nằm yên như đang ngủ.

Doc ky huong dan truoc khi su dung

.

Don't forget that I'm just another girl who has her right to be ... so this is for you in case you intent to enter my life :)


Never say I love you

Never say I love you
If you don't really care

Never talk of feelings
If they aren't really there

Never hold my hand
If you mean to break my heart

Never say forever
If you ever plan to part

Never look into my eyes
If you are telling me a lie

Never say hello
If you think you'll say goodbye

Never say that I'm THE one
If you dream of more than me

Never lock up my heart
If you don't have the key.

Xin đừng nói yêu em

FR dịch

Xin đừng nói yêu em
Nếu lòng còn hờ hững

Khi tình còn lờ lững
Đừng thả lời yêu đương

Xin đừng nắm tay em
Rồi để em đau khổ

Đừng thề bồi núi lở
Nếu anh định ra đi

Đừng nhìn vào mắt em
Và nói lời dối trá

Đừng chào tha thiết quá
Nếu anh định chia tay

Đừng bảo chỉ mình em
Khi lòng còn ai khác

Đừng khóa trái tim em
Nếu để chìa thất lạc .

**************

Thursday, May 12, 2005


:) Posted by Hello

Thursday, May 05, 2005

Vui thì vui từ sáng sớm :)

.

Anh tôi gửi cho tôi, ai thích ghen xin mời nhé :P

http://www.phuthoonline.com/kangta/romance/index.htm

AT, em nghe mấy chục lần rồi :)

Friday, April 29, 2005


Con trai bo Dung me Anca  Posted by Hello

Linh  Posted by Hello

Orange xxx Posted by Hello

Hen toi ram thang 7 nam nay :) Posted by Hello

No say roai :P Posted by Hello

Lau dem cho Dong Xuan - Dem ram thang 7 Posted by Hello

Thuy Tinh, My Nuong' Sister, Son Tinh :) Posted by Hello

Tay ko biet de di dau :p Posted by Hello

Posted by Hello

Posted by Hello

3 :) Posted by Hello

1, 2  Posted by Hello

Ever lasting smile  Posted by Hello

Chu Chik say :) Posted by Hello

Co yeu ko nao?  Posted by Hello

My Orange-Green&Green :) Posted by Hello

Who???  Posted by Hello

Mot ngay tuoi :) Posted by Hello

Half chup trong buon chua?  Posted by Hello

Em Bop nha me Ha :)  Posted by Hello
27/04/2005 Posted by Hello

Thursday, April 21, 2005

Tôi là ai mà nhí nhố quá vậy :)

***********************

http://memoriter.net/flash/test.html

1. Horse-Sheep-Cow-Pig-Tiger: Family-Love-Career-Money-Pride ( ngạc nhiên hết sức thích thú hihih nghĩ đến con hổ lại nhớ đến con mèo nhà tớ mà con này tớ khá quý nhưng lúc nào cũng nghĩ nó to lên 3 lần nữa thế nào nó cũng ăn thịt mình lúc đói )

2. Ab me: friendly
My parner: selfish
My enemies: disgusting
Sex: excited
My life: imagination

3. I never forget Nhóc. My true friend is my dear Bom . My cousin Hằng is my twin soul. I remember my Mom for the rest of my life. No news is good news but I got news: I know him, the one I really love.

4. 13. Friday.
Hihih, em rể bé đúng là em rể mình, ngạc nhiên chưa

PS: Tớ đã PM cho 13 người, hihih


À, tớ chọn màu trắng đầu tiên. Hìh, hay phết, con bé này thi thoảng nó nói một câu làm tớ luôn phải hiểu nó nghĩ tớ là một người hết sức cao quý hihih ví dụ nó ngạc nhiên bảo em Bờm tớ là "chị Li mà cũng thế à? giống hai chị em mìh ah? em chỉ nghĩ là người trần tục chũng mình mới thế chứ chị Li cũng thế à heheh ", nó ngố kinh khủng nói chuyện buồn cười kinh khủng, dễ khóc kinh khủng và cũng lạc quan yêu đời vô cùng, lúc tình cảm lúc vô tâm, thông minh học giỏi và hâm :)

Green thì ghi chữ Mom hai lần gạch đi lại ghi Mom :x

Orange chọn thứ 3 lúc đầu la papa xong lại chuyển papa sang yellow nhưng papa ghét màu này, có một anh nhận rằng màu vàng là của anh ấy nhưng tớ ko thấy hợp trong đầu tớ. Bom đưọc chuyển từ Red sang Orange. Vì Bờm thích màu đỏ. Nhưng nhìn cái màu vàng cam ấm ấm đó đúng cảm giác lúc ôm con Bờm nằm xem phim :) :x

Nhóc chạy từ Orange qua Yellow. Papa tớ ghét màu vàng nhưng màu vàng đưọc gọi là màu công danh thành toại, và nó bắt mắt nữa. Rực rỡ và đẹp. Nên nhất định là Nhóc rồi.

Màu đỏ. Có một ngưòi mình lắc đầu từ đầu vì không đưa vào danh sách những người được tuyển chọn. Định bỏ qua màu đỏ hihih nhưng sợ vì chẳng nhẽ my personality is missing smt à :P Ghi vào phút cuối. Thành thực :x

Tuesday, April 19, 2005

MSG

.

I always believe in U
I'll be your shoulder tocry on, you friend to rely on
DUONG NO TY :)

do u no that I admire u a lot? especialy being optimistic, ur smile makes a deep impression to me. Be trong always ok?
Linh T. 03/05/05 :P

Oh la la!

...

What's the difference between 'charm' and 'darn'? When you're darning, you get rid of holes in socks. When you're charming, you fix holes in hearts.

Quay quay

********************

Sợ là ...

Không còn là quá sớm nhưng có lẽ vẫn là sớm để điểm lại mọi thứ và công bằng với mọi thứ. Có lẽ một hai năm nữa lại là một khái niệm mung lung mất rồi. Khi đó có khi không còn hát được "ngày mai ko có tôi trong đời, thì đôi chim non vẫn hót vang trời" nhởn nhơ nữa. Ai biết đâu lại tay bìu tay díu. Mà cũng có thể chỉ là một thời ngủ yên. Có thể là tôn trọng người khác để thấy tôn trọng hiện tại của mình nữa.

Bây giờ phải im lặng. Cần phải biết im lặng. Biết đâu đấy đến khi có thể nói lên lời thì cháy hết cả rồi. Cũng ko sao.

Không biết nữa. Tại sao uống nước vào cổ hôm nay lại quay quay thế này?

Quay quay. Cả cái từ này nữa.
Đi loanh quanh đâu cũng thấy.
Trăng chiều. Cả cái bài này nữa.

Tại sao cứ phải quay quay?
tại sao cứ phải kể?
tại sao cứ phải nhớ?
Nếu không sống được thì chết đi cho nhẹ nợ...

Một ngày nhất định sẽ chửi đựoc, nhất định phải biết chửi...

Mọi thứ đang ko có màu.
Natasa mày bảo thế nào ý nhỉ: decolarat hihih

Wednesday, April 13, 2005


Mon bong co truyen cua nha ta day rui! :) Posted by Hello

Ba muoi nam roi ma van cang thang qua :)))  Posted by Hello

Ảnh chụp ngày 12/4/2005, kỷ niệm ba mươi năm ngày cưới thày u. Cách đây 30 năm thày phải lọ mọ ra bến sông lặn xuống mò đò để đi hỏi vợ. Mẹ bảo cách đây 30 năm em ko đau lưng thế này anh ạ. Cách đây 30 năm ko bị chồng con áp bức. Hihih

Đôi Bờ-Bai hat cua bo me :)

Đêm dài qua, dưới mưa rơi, em mong chờ anh tới
Cây cỏ hoa như nói nên lời em hạnh phúc nhất đời
Mình em riêng thắm thiết yêu anh, Giữa tình đôi lứa ta,
một dòng sông sóng nước long lanh, đôi bờ đâu cách xa…

Trên dòng sông, sóng đôi nhau, thiên nga đùa trên sóng
Bên bờ sông vai sánh vai nhau, đôi đôi bước theo dòng
Mình em riêng đứng ngóng trông anh, với niềm tin thiết tha
Một dòng sông sóng nước long lanh, đôi bờ đâu cách xa…

Đêm dần qua ánh ban mai đang lan tràn dâng tới.
Trên bờ sông soi bóng em dài, xa xa phía chân trời.
Mình em riêng thắm thiết yêu anh, với niềm tin thiết tha.
Một dòng sông sóng nước long lanh, đôi bờ đâu cách xa…

Mình em riêng thắm thiết yêu anh, với niềm tin thiết tha.
Một dòng sông sóng nước long lanh, đôi bờ đâu cách xa…

Mon khoai khau cua Hang hap day! No an het trong 5 phut! Dung la bo` :) Posted by Hello

Cai mon nay moi tinh, Bom chua duoc an nay! ( Lap suon cuon thit va ngo chien)  Posted by Hello

Eo ui thuong cho doi tay nga... voi :) Posted by Hello

Cai thang Isu chup cai bep trong chong ca mat :( Posted by Hello

( 3 chang ngu lam + Dactanhang that lac) x2  Posted by Hello

Sunday, March 27, 2005

from links to links

Cái này của thằng Tri0:
http://www.hometowncali.homestead.com/mp3.html

Cái này của ta:
Rượu:
http://www.tastings.com/spirits/american_whiskey.html
http://www.bartonbrands.com/export/spirits.html
http://www.americanspiritsbar.com/drinkmenuindex.html
http://www.freeduty.com.hk/cognac_vsop.html
http://www.wine-pages.com/guests/becky/brandy.htm

Nhạc:
http://bvloc.free.fr/nhac/
http://carla752.homestead.com/Crazy.html
http://carla752.homestead.com/SometimesWhenWeTouch.html
http://www.math.buffalo.edu/~trieule/Music/CryOnMyShoulder.html
http://www.pcdon.com/page90.html
http://www.lamafia.com/songpoll.html
http://www.fusionpresents.com/downloads.htm
http://shatter.nalove.org/jbuckley/html/songs.htm
http://www.terrificmusic.com/
http://mp3-downloadhq.com/index_kazaa.asp?source=ov-kazaa&OVRAW=kazaa&OVKEY=kazaa&OVMTC=standard
http://www.geocities.com/merrystar3/season1.htm

Sách:
http://home.galileo.edu/~ykro/libros/
http://enjoyment.independent.co.uk/books/features/story.jsp?story=616202

Post ảnh:
http://www.tinypic.com/

links to Kiếm cơm:
http://www.wishihadthat.com/
http://www.saphi.tk/
http://www.vinahoa.com/
http://www.art-ickles.com/store/
http://www.asouthwestgourmetshop.com/rusticmetal.html

Nhố nhăng:
http://orchide.topcities.com/thinkingofyou.htm
http://www.nhattruong.biz/kho/html/thong_diep_tinh_yeu.htm
http://thachanh.tin1k41.com/cogaidentuhomqua.swf
http://www.anh2.net/ecards/anh2time2love.swf

Tuesday, March 22, 2005

Let's celebrate: Life, not smt like that!

Hôm thứ bảy vừa rồi, tình cờ được dự một buổi sinh nhật. Hết sức đơn giản nhưng có vẻ như tất cả những ai tham gia đều vui và thoải mái. Biết tớ được ăn mừng SN bằng cái gì ko? Xôi thịt gà :) bằng tiền của khổ chủ, đương nhiên. Ăn xong đi về mới biết là ăn sinh nhật mà.

Anyway, chuyện là tớ thường xuyên bỏ trốn vào ngày sinh nhật. Xưa đến nay vẫn thế. Cho dù nhiều lúc âm mưu ko thành. Thực ra những ngày đó, tự nhiên muốn ngồi một mình, nghĩ về những gì đã qua hay đang diễn ra, những người đã đi những gì đang đến. Từ hồi nhỏ xíu đã vậy. Không trách họ hàng gọi là bà cụ non. Thường thường thì đến tối và đêm chẳng bao giờ một mình cả. Nếu ở nhà thể nào mẹ cũng nấu nhiều đồ ăn. Biết thế nào các bạn cũng tới nên thế nào cũng phải chuẩn bị quà ăn vặt. Anh em họ hàng người quen lớn nhỏ sẽ tới, sẽ đt và chúc tụng. Nhà như có hội. Không cần như vậy cũng biết mình may mắn là người được yêu mến :) nhưng được confirm thì chuyển từ trạng thái sung sướng sang cực kỳ sung sướng :P

Bây giờ ngồi gõ những dòng này tớ mới nghĩ rằng có lẽ vì bản chất của sinh nhật cũng là một ngày lễ. Cho nên mình ..... Hầu hết những ngày lễ có tổ chức tụ tập này nọ tớ đều muốn ở nhà. Không có mình vẫn đông :( Không có mình cho những ai thiếu mình cứ thế mà nhớ :) Nhưng mà vào phút cuối lại thấy mình get myself together và mặc quần áo đẹp ra phố cho mà xem. Chắc ko chịu nổi ý tưởng có thể có bao nhiêu thứ đông vui kia mà mình ru rú ở đây một mình. Có thể bởi vì ý nghĩ dừng lại chỗ người thân sẽ thấy thiếu mình... Đến chỗ đám đông nói cười một lúc là biết đâu là mình cười đâu là ...

(mẹ gọi đi ăn cơm rồi, dù kho phải là SN mình :P )

Vô duyên ghê, đang cười thì đi ăn cơm... Bây giờ đã là một ngày sau rồi. Mọi chuyện cũng rõ ràng hơn một chút. Hôm qua cũng không phải là buồn hay là sợ nhưng dù sao như hôm nay vẫn hơn.

... Có lẽ là không dễ chịu lắm khi nhớ lại mình ngày xưa vào những ngày lễ. Lúc nào cũng nhìn thấy một cái bóng nhỏ nhỏ lúc ở đó lúc không thể nào tìm được. Nhớ nhất là có vui mấy, có cười tươi đến mấy, môi có thắm mấy thì cũng chỉ một lát lại muốn chui vào một góc ngồi. Sau này về nhà cũng thường xuyên vào quán một mình, cả những cái dancing club hay discotheque cũng ngồi nhắm nhắm cái gì đó nhìn nói mọi người cười nói. Thấy vui.

Cái sinh nhật hôm thứ bảy vừa rồi là sinh nhật cô bạn gái một thằng em. Hai khổ chủ đều rất giản dị, như ngày thường, rất tươi và trông tụi nó rất đẹp. Tụi nó làm tó ngạc nhiên vì với tớ, SN là cái gì, đấy, như đã nói ở trên.

E hèm, tóm lại là hôm đó Khoai có một cái quyết định hết sức trọng đại, à quên, hoành tráng: năm nay sẽ làm sinh nhật, to nhỏ không biết nhưng ko có lý gì để ko cả. Sang năm thế nào chưa biết nhưng năm nay nhất định sẽ có sinh nhật. Xét cho cùng tại sao chỉ ghi nhớ ngày mất thôi chứ, cuộc sống là cái gì đó đáng để ăn mừng. Nhất là từ trưa hôm kia đến giờ tớ biết chắc chắn như thế.

( rút gọn lại thế này thôi, vì viết nhiều rồi lại tự mở cánh cửa sến ra, nhọc lắm :) )

Saturday, February 19, 2005

Sắc sắc không không không không sắc sắc...

Đêm nay hát "cơn mưa hạ" mà không thể nhớ được ngày xưa, cho dù thử cố nhớ. Có lẽ bởi vì ngày xưa hay hôm nay đều là từ cảm giác, mà cảm giác thì.... Love is a matter of time... Bọn con trai gào thê thảm hihih "there's smt left in my head/heart: I won't forget the way you're kissing..." => confess là ko thể nhớ gì, thật kỳ cục và bực. Nhưng có điều hay là như thế ko có ai phải quá đau khổ bởi vì đã từng có ai đó ở đó ở đó hồi đó hồi đó...

Yêu mà như thế ư?

Sắc sắc không không...
Không không sắc sắc...

Chui vào trốn nơi này...

Friday, January 28, 2005

Quang Dũng

...............................
..................
...........

Anh đã từng rất thích hành em, làm như rất ghen với Quang Dũng cho đến một ngày anh nghe chú ấy hát. Nhưng đây mới là Quang Dũng mà em ... yêu nhất :)

From VnExpress
Thứ năm, 20/1/2005, 09:42 GMT+7

Tấm lòng của tác giả 'Tây Tiến'


Nhà thơ Quang Dũng.

Thuở nhỏ sống khá giả, nhưng nhà thơ Quang Dũng tập được cho mình tác phong sống bình dân, dễ hòa đồng ở mọi nơi, mọi lúc. Cốt cách thi sĩ bẩm sinh của một nhà thơ đào hoa luôn hiện ra lồ lộ, nhưng chất nghệ sĩ của Quang Dũng không kiểu cách, cao xa mà lại luôn gần gũi, thân thiết.

Hào hoa phong nhã, nhưng lại phải trải qua vô vàn thiếu thốn vật chất, từ manh áo đến miếng ăn. Tuy nhiên, cũng nhờ sự thiếu thốn ấy mà nhiều người biết tìm thấy niềm vui và sự thỏa mãn tột cùng trong những cái bình dị, đơn giản nhất. "Đặc sản" khoái khẩu của Quang Dũng, như nhà văn Thanh Châu nhớ lại, là "khoai lang hàng bà cụ phố Tuệ Tĩnh, kẹo vừng ông lão ngồi cửa chợ Hôm, quán cơm đầu ghế bất kể chợ nào, quán nước chè tươi nấu bằng nước mưa, nước sông Hồng truyền thống.

"Rải rác biên cương mồ viễn xứ/ Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh/ Áo bào thay chiếu anh về đất/ Sông Mã gầm lên khúc độc hành". Đó là khẩu khí của những người vì nghĩa lớn coi mọi thiếu thốn, cam go, chết chóc là chuyện nhỏ, dù rất lưu luyến với mọi biểu hiện dù nhỏ nhất của một đời sống tinh tế.

Những ai từng gặp Quang Dũng lúc ông còn sống hẳn đều nhớ tới vóc dáng cao lớn, lực lưỡng của ông. Người ta kể lại rằng, có lần Quang Dũng đi thực tế dọc sông Đà trong những năm chiến tranh, cứ thơ thẩn mọi nơi. Thấy vậy, một cán bộ an ninh địa phương đã cảnh giác theo dõi ông từng bước, chỉ tới khi nhận ra tác giả của bài thơ Tây Tiến, anh ta mới tay bắt mặt mừng. "Vai ba tấc rộng, thân mười thước cao" như vậy nhưng đi đâu, trông Quang Dũng lúc nào cũng như muốn thu mình lại.

Nhà thơ Ngô Quân Miện nhớ lại, một lần Quang Dũng vào chùa Bà Đá (Hà Nội) vẽ những gốc đào nở hoa. "Thấy anh hiền và vui, nhà chùa rất mến, cho anh gửi nhờ giá vẽ và mời anh thụ lộc Phật. Thậm chí những người ăn mày tụ tập ở chùa cũng mến anh, hôm nào thấy anh đến là cùng nhau chào "ông bạn" họa sĩ đã đến. Quang Dũng không ngần ngại chia sẻ với những người khốn khổ ấy miếng bánh chưng ngày Tết"... Chẳng thế mà ông từng viết: "Ăn mày là ai, ăn mày là ta. Đói cơm rách áo hóa ra ăn mày".

(Theo Công An Nhân Dân)

Thursday, January 27, 2005

Password!

Nhớ đi anh chỉ hai tiếng thôi mà,
"Vừng ơi" là cửa sẽ mở ra ...

Sunday, January 23, 2005


2U! Posted by Hello

Go Go! Posted by Hello

Thap nen len la ta ben nhau! Posted by Hello

Chao 2004! Posted by Hello

Ninh Kieu.pjg Posted by Hello

Jade

Chưa có tên! Cũng vặt vãnh linh tinh mà, gửi vào chỗ này của cô R!



Chợt một ngày, anh nhìn tôi, chăm chú nơi cổ áo. Tôi chẳng phản ứng gì, vì không còn trẻ con để ngượng ngùng, và không xa lạ với nhau để tức giận, tôi vẫn như thế với anh: có phần hơi tưng tửng và thách thức, trên khuân mặt nhiều khi không thể đọc đựoc gì, vì tôi không cho phép có gì để đọc, như đẩy anh ra đến những giới hạn điên rồ để thử xem.........., thử gì tôi không rõ...
- Viên đá xanh của em đâu rồi?
Vẫn như thế, như thể không có gì có thể ảnh hưởng đễn sự phẳng lặng trên khuân mặt tôi: mất rồi anh ạ- tôi trả lời anh... và con người thật của tôi bắt đầu làm mình điên rồ vì những câu hỏi và giả thiết...
- Anh có vui sướng không khi tôi làm mất nó?
- Anh có bao giờ chưa, mong nó không hiện diện cùng tôi ?...

Đơn giản thôi: đó là kỷ vật của tôi. Hay chính xác hơn là kỷ vật của quá khứ, cái ngày mà tôi , nếu có nhìn thấy anh, cũng ngẩng đầu lạnh lùng đi qua và làm cho kẻ đối diện chỉ có thể cảm thấy mất tự tin mà thôi, trước sự bình thản và tự tin về cái gì nữa của tôi mà đôi khi, không, phần lớn là tôi cũng không thể nào cắt nghĩa nổi ....

Nó gắn với hai mối tình của tôi. Nó không phải do người tôi yêu tặng, nhưng nó đã bên tôi suốt ngần ấy năm trời, chứng kiến nỗi buồn và đau đớn của tôi...

Anh không bao giờ nói rằng anh thích hay ko thích nó, vì anh không bao giờ nói với tôi anh thích tôi thế này hay không thích thế kia... nhưng tôi nghĩ anh, khi điên lên vì cảm thấy bất lực với những điên rồ ương bướng của tôi, và khi cảm thấy tôi truội ra khỏi vòng tay, chắc có những lúc ghen với nó... Nhất là cái dây chuyền anh tặng hôm Noel, tôi chỉ đeo mỗi tối hôm đó, rồi mang cất cùng rất nhiều món đồ vô giá và linh tinh khác tôi vẫn thường cất giữ....

Tôi không thích nữ trang, tôi cảm thấy lạc lõng khi mang chúng trên người, như thể những lúc bối rối hiếm hoi và cảm thấy chân tay thừa thãi... Viên đá của tôi, hai người bạn gái thân tặng, và vì thân, cho nên mới biết tôi sẽ yêu nó biết nhường nào: nó đơn gin, không chút bóng bẩy, không một hoa văn họa tiết, mộc nhưng không thô, và luôn làm người khác phải để ý đến nó- cách nào đó tôi nghĩ nó có cá tính...
Bạn trai hồi đó của tôi không hề để ý, trừ câu hỏi ai tặng mà tôi mang lên cổ, và hay phàn nàn nó quật vào anh! Khi đó tôi mang một sợi dây dù dài...

Tôi có bỏ nó ra khỏi cổ tôi hai lần: khi chia tay anh ấy, là lần đầu tiên
.... Tôi muốn quên tất cả những gì có liên quan, hay nhắc tôi nhớ, dù như thế cũng đã không ích gì.....

Khi những khổ đau được tôi chấp nhận và quyết định phải đối đầu với nó, tôi lại mang viên đá của tôi ... Một cách nào đó, tôi coi nó gần như miếng bùa hộ mệnh...

Lần thứ hai, tôi bỏ nó ra để đeo vào cổ người tôi yêu, người thứ hai, người mà tôi yêu, người không yêu tôi, khi anh gặp hạn.... Vì tôi mà anh đã không tháo ra, tôi biết, còn anh không tin có bất cái gì có thể giúp anh lúc đó...

..............
Đó là lúc phà đi từ Hạ Long ra Hồng Gai...
- Chỗ xa xa kia, chỗ em nhìn thấy trăng trắng có nghĩa là có dải đá ngầm đó, chỗ nào càng xanh sẫm, càng sâu..
Sau một hồi nhìn tiến ngó lui, tôi kết luận: chỗ phà đang đi qua nước sâu nhất - Ừ, khoảng ba chục thước sâu... em có cái gì đây, xem được không?..

...Tôi nhao người ra phía trước, tất cả chỉ là để nhìn viên đá xanh của tôi thanh thản chui vào đáy sâu của vực nước...
Tôi cũng không hiểu nữa, nếu tôi đi một mình, hay với bạn, tôi không hiểu tôi có tìm người mò nó lên ko? tôi không nghĩ thế, vì tôi lại tin vào những lí lẽ riêng của mọi thứ, và nhất là ở độ sâu 30 mét... Nước mắt tôi nhoè mắt kính, và tôi lặng im đủ để mọi người không hỏi toáng lên - em làm sao đấy? đủ để tôi khóc khan, cho không chỉ vì là viên đá xanh của tôi, mà cho những gì tháng ngày chưa làm mờ đi vết đau thỉnh thoảng vẫn nhức nhối trong lòng, những đớn đau xúi tôi thành người có bộ mặt không cảm xúc khi không cười không nói, và xúi bẩy tôi thoắt ẩn thoắt hiện như một trò chơi của ảo giác trong sự bất lực và tuyệt vọng của anh...

................
-Em đợi anh nhé! Anh đang tắm! Nóng quá!
- Vâng, anh vô tư đi!

Tôi vắt vẻo trên cái thành giường gỗ, tôi vẫn rất thích cái giường nhà anh, nó cao chứ không thấp và ko sang trọng kiểu cách như những cái giường mới thửa bây giờ: - tại chân dài ngồi giường thấp khó chịu hả anh? - Không, tại anh quen có gầm giường...- để giấu quần áo bẩn- không, để chui xuống trốn muỗi.. câu này làm cho tôi thôi không hỏi dồn anh nữa, vì người tôi yêu cũng hay trêu tôi như thế: anh đã mắc màn chưa? Tôi hỏi khi nấu cháo điện thoại với anh hàng tối- rồiiiiiiiiiiiiiii - vậy sao anh còn bị muỗi đốt? - à, anh mắc màn rồi và chui xuống gầm giường để lừa muỗi...

Con trai... có cần phải giống nhau như thế không?

Tôi không biết, chỉ biết là tôi rất thích ngồi vắt vẻo ở thành giường anh, chân đung đưa không chạm đất, và táy máy nghịch đủ thứ trong cái hộc đầu giường...

lúc này đây, tôi đang lôi ra một cái khăn, a, cái này tôi mua cho anh hồi đầu mùa rét, khiếp, sao không chịu cất đi, nóng chết cha rồi- hihi, tôi cười một mình sung sướng vì sự tự tin anh cho tôi - mà chắc chỉ đơn thuần do sự lười biếng và đãng trí- chưa cất cái khăn đi: aha, để đó vì nó là của mình mua cho- đắc thắng... còn đây là... tay tôi đang mở một cái hộp gỗ nhỏ xíu, chẳng hề dừng lại một giây vì suy nghĩ đang có thể lấn vào đời tư người khác: anh cơ mà, có phải ai đâu.... tôi mở nắp, tò mò và ...

.... một viên đá xanh, nếu nhìn xa có thể tưởng nhầm là viên đá của tôi.. nhưng nó chưa một tì vết.... lại đầy dấu hỏi: anh định dành cho ai? đó là lí do anh hỏi về viên đá của tôi? ....

-Anh đây rồi, ngon như một miếng lê...hehe anh vui vẻ hét lên...
...và dừng lại, tôi nhìn anh, không có một dấu hỏi nào trong mắt.. tôi không phải là một cô bé đỏng đảnh hay dỗi hờn để khóc lóc, không còn nhỏ tuổi để bỏ chạy vụt đi, và anh không phải là một cậu bé để chạy theo dỗ dành hay giận hờn nhau rồi kết thúc hay làm lành bằng vài bức thư- tôi ngồi lại- và anh im lặng- dù lúc đó, con bé con nhiều mặc cảm mà tôi dấu bấy lâu chực khóc và nếu nó lao qua ngưỡng cửa kia, tôi sẽ không bao giờ trở lại...

Nhưng tôi không muốn đi qua anh, tôi, hình như không muốn mất anh...

Anh tới bên tôi, ngồi xuống sàn nhà, nước còn rịn trên má, trên tóc, nắm lấy tay tôi ... anh tìm nó cho em, nhưng anh chợt nhớ rằng em ko thích nữ trang, và em yêu viên đá xanh của em vì đó là của em và duy nhất, nó làm bạn với em còn trước cả anh, va anh không thể thay thế, không gì có thể thay thế, kể cả viên đá xanh gần như giống hệt này...

Chậm rãi, nước mắt tôi chảy dài trên má, lần đầu tôi thản nhiên khóc trước mặt anh, tôi cầm nó trong tay- vẫn là của em phải không anh? Anh gật gật đầu, mắt đầy nước nhìn tôi ... Tôi chậm rãi nhét nó vào tay anh, ngồi xuống sàn nhà cạnh anh, cúi đầu, để anh choàng nó vào cổ, và choàng tay ôm lấy cổ anh, khóc lặng lẽ trong cái lồng ngực rộng rãi ấy, mừng vì mình đã ở lại, và thương anh vì những bức tường tôi chắn bấy lâu giữa tôi và anh, thương anh vì đã lặng lẽ bên tôi, khổ đau vì tôi, âm thầm... anh! nó sẽ làm bạn với em, là sự tiếp tục và là khởi đầu.. tôi thì thầm trong lòng và trong nước mắt, biết rằng anh hiểu và nghe thấy tiếng mình - khởi đầu cho một quãng đường sẽ luôn có anh, đến tận mãi về sau...

Hãy ôm chặt em nữa đi! đủ để khi không có anh bên cạnh, em cũng không thể nào chạy đi, vì nhớ vòng tay này.

Siết chặt em nữa đi!


Cám ơn anh!.............................
Khi viết những dòng này là viết cho một cô bé con buồn và nhiều đổ vỡ trong một người... và niềm tin... và hy vọng. Bây giờ mới thấy cái lý lẽ của riêng nó thật rõ ràng...
Tặng bạn đồng hành thương yêu của tôi!




Bad
Mar 3 2003, 03:49 PM

Thơ Thảo Phương

........................


Phao Số Không

Khi con tàu chuếch choáng sóng đại dương
Phút hoàng hôn tìm bến nhà -
Neo lại
Có một nơi con tàu dừng nghỉ
Nhìn về bờ...
Nơi đó... Phao - số - không.

Tâm hồn tôi chuếch choáng lúc chiều buông
Khát bến bờ neo nghỉ
Tôi dừng lại Phao số không -
Nơi đất bằng dậy sóng...
Đâu dáng người hoa tiêu một lần im phắc ngóng trông?

Ban - công không người
Nắng rụng.



Người Tình Bị Tên Lạc


Người tình của ta bị tên lạc


Ta cười khan -
Thả rơi mảnh giáp cuối...
Phơi con tim ứa máu nhân tình
Tình trường đó -
Hỡi tình địch:
- Cầm dáo...!
Để nhìn ta
Đâm - lút - trái - tim - đau.




Lối Không Ai Về Qua

Lá rơi đầy lối nhỏ - khẽ khàng bước em qua - và cơn mưa thôi đổ - dịu bay sương móc một trời...

Những cánh cò thôi trôi - lời ru em ngọt ngào giấc mộng - mà giọt lệ mong manh - phía tối tâm hồn tôi xao động.

Thời gian cần mẫn trôi - khẽ khàng bước chân em huyền diệu - lối không ai về qua - phía tối tâm hồn tôi xa động.

Lối không ai về qua
Và phía tối tâm hồn tôi
Bàng hoàng...



Em Đi Tìm...

Em đi tìm nơi mùa thu hoài vọng - khi lá lìa cành thảng thốt rung tiếng chuông vàng nhạt - và lững thững mây bay - mây bay...

Em đi tìm ly rượu nho nồng nàn - nơi bàng bạc sông Ngân ngưng chảy - xót xa những ngôi sao mồ côi - rụng...!

Em đi tìm - đốm hoa vàng run rẩy mùa thu xưa - chốn nào nơi nào... ta qua?

Em đi tìm... những ngôi sao lặng lẽ khóc - và đêm đêm lá vẫn lìa cành buông tiếng chuông vàng nhạt trên những dấu chân ta đã dìu nhau đi...

Em đi tìm nơi con tim không ngủ
Trong mùa thu mơ



Sao Không Ngủ... Biển Ơi!


Những con sóng vật mình vào bờ đá - khuya lắm rồi... sao không ngủ - biển ơi! Mùi muối mặn - mùi rong rêu - mùi cá... sóng sánh trăng tan dải bạc sáng ngời.

Con dã tràng lần xa bờ sóng - vươn chiếc càng nhỏ xíu ghim vầng trăng - cứ trọn kiếp trọn đời xe cát - mà hồn theo vầng trăng lang thang.

Trăng trên biển chẳng chia đều ánh bạc - còn khoảng buồn - còn khoảng tối - thâm u... biển trăn trở sóng ru hoài vẫn thức.

Khoảnh khắc - là Ta...
- Sao không ngủ... biển ơi!



Lãng Du

Trôi về đâu - về đâu
Thời gian cất lời ca khắc khoải
Tôi từ tôi bước ra
Ngao du theo tiếng gọi

Tiếng buồn bã trải dài khói sóng
Những áng mây chợt đỏ lững thững trôi
Tôi bé bỏng đuổi bóng mình dưới nắng
Chẳng biết mùa xuân nhú dưới chân rồi...

Tôi ngoài tôi đuổi bắt lấy chính tôi
Có tiếng hú từ hồng hoang vọng tới
Tôi lạc mình trong ngàn mắt ngàn tay
Trong tiếng mõ cầm canh đêm rỗng

Tôi cười tôi bất lực dỗ dành tôi
Thời gian khẽ ru lời tha thiết
Thời gian cất lời ca khắc nghiệt
Lời ca trôi như mây...

Trôi về đâu - về đâu...
Thời gian cất lời ca khắc khoải

Từ từ tôi bước ra
Ngả mình trên lời ca
Trôi mãi...




Ngày Mai...


Người tình của ta bị tên lạc

Ngày mai em lấy chồng...!
Sao không nói với tôi một lời?
Đêm sững sờ -
Ngưng trôi...
Và mình tôi - mình tôi - mình tôi
Những mảnh vỡ của mình gom vội
Bàng hoàng

Ngày mai em lấy chồng...?
Đêm đen choàng lên tôi
Dịu dàng

Ác độc cặp môi em từ ký ức
Ác độc làn da thơ trẻ mịn màng
Ác độc - dịu dàng
Em ơi!

Ngày mai em lấy chồng
Chuông từ cõi nào...
Gióng vậy?
Giờ tận cùng
Biệt ly

Ngày mai em lấy chồng...
Tôi nhặt từng mảnh của mình nơi cây cầu ký ức
Nơi hàng cây vầng trăng và nắng mưa ký ức -
Nơi: Em - Tôi...
kiếm tìm trốn chạy nuối tiếc nhớ nhung
Nơi: Em - Tôi...

chưa chạm tới tận cùng
Đã vỡ.

Thôi - ngày mai
Ngày mai...!
Đây trái tim dại tê quên đập
Em hãy xéo lên -
Hỡi đôi chân mỏi mệt tôi đã quỳ hôn
nơi hoang mạc khô cằn...



Một Nửa

Buổi chiều
nghiêng
khập khiễng
Nắng đổ
về
một bên
Mưa đổ
về
một bên
Hàng cây
cụt
một bên...
Không gian
đâu một nửa?
Bài ca
không có đầu
Đứng quay hoài
một chỗ
Bầu trời
không có màu
Mây buồn
không trôi nữa...!

Sao níu được buổi chiều
Theo anh đi -
Một nửa...?


Đêm

Những trái táo chín hoài - không rụng
Thơm vào đêm -
Từ một bài ca...
Tiếng còi tàu ra đi - chập choạng
Còn lại đêm
Còn lại
Mình đêm...

Thơ trong người phụ nữ làm thơ



Thảo Phương

Chân Dung Tự Họa


Tôi sinh ra ở Việt Bắc, lớn lên nơi một đường phố yên tĩnh trông ra đê sông Hồng, bên cạnh Nhà hát lớn Hà Nội. Khu nhà đoan cũ khi đó chỉ có ngôi nhà Tây hai tầng với vườn hoa nhỏ và những dãy nhà trệt vây quanh khoảng sân rộng, xanh mát. Những cây bàng không biết được trồng từ bao giờ - bao giờ? Mùa đông, mây xám lặng lẽ trôi qua những cành bàng khẳng khiu run rẩy - và tôi: yếu đuối cùng hờn giận, chảy những giọt nước mắt vô cớ... Giờ đây, tôi vẫn thấy mình đứng lặng trên sông Hồng - Bác Cổ, giữa đám nồi niêu chăn chiếu và những người chạy lụt... Dưới kia vài mét, dòng nước đỏ ngầu cuồng nộ đã nhấn chìm và xô đổ bao mái nhà bình yên, lam lũ ngoài đê. Phải đây là dòng nước hiền hòa làm nên bãi bồi từng in dấu chân tôi bé bỏng trên những mầm ngô xanh biếc...?

Phải. Và đó cũng là cuộc sống. Không trong, không đục. Không thiện, không ác. Và luôn bị chi phối bởi những dòng ngầm mạnh mẽ và bất ngờ. Tôi yêu sông Hồng như nó vốn thế. Như yêu cuộc sống mà tôi không dứt được nợ.

Thơ đến với tôi thật bất ngờ. Đó cũng là lúc tôi tưởng hết một kiếp sống. Cũng là lúc tôi đã biết yêu môn khoa học của sự sống: Sinh học - và luôn khao khát truyền đạt được tình yêu đó bằng những ngôn từ chính xác và sinh động nhất...

Tôi biết chắc: mình là kẻ may mắn khi gặp được Thơ - phương cách mà tôi mong muốn thể hiện được tình yêu, nỗi đau, những trăn trở trước cuộc sống và nhân tình.

Nó cũng như một phép ứng xử rất tự nhiên...

Mỗi bài thơ là một khoảnh khắc vụt đến. Là điểm ngưng kết vủa những gì xa xưa và sâu thẳm - có thể vốn rất ngẫu nhiên và rời rạc. Và thơ được quy định bởi một mặt bằng tri thức và văn hóa mà ta đã góp nhặt với nhu cầu tự thân cho tới phút chót. Cộng với "một chút gì nữa" - thật huyền diệu - và ngoài ta... Nó cho ta câu đầu và dắt ta tới câu cuối, không cho ta cưỡng lại.

Tôi nghĩ: Thơ là cái gì đó - "muốn" cũng không được, mà "không muốn" cũng không được. Tôi không biết chắc: mình còn có bài thơ tiếp hay không? Và điều đó có quan trọng không? Nhưng khi ta còn lành mạnh, còn nặng nợ với cuộc đời và con người... thì những khoảnh khắc vụt đến với ta hơn một trăm lần... lẽ nào không đến thêm một lần... Điều quan trọng là hãy trung thực và hết mình.

Thà là chạm vào Barie của chính mình rồi giã biệt.

Có lẽ, không có con đường sáng tạo nào không cực đoan và cô đơn.


... Rồi một ngày - Thơ cũng sẽ bỏ ta mà đi... như Tình Yêu - như tia nắng cuối...

Dẹp và buồn biết bao...

Thảo Phương
SG. tháng Sáu
tháng Mười
1994

(from Dactrung.com)